Bức thư đoạt giải nhất Quốc tế- Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 44 (Năm 2015)

27/11/2017

SARA JADID

(LI-BĂNG)

Tri-po-li, Li-băng, ngày 14 tháng 2 năm 2015

Đối với tất cả những ai đang hủy hoại bao ước mơ của tôi cũng như với tất cả  những người đã dập tắt niềm vui trong trái tim tôi, tôi xin gửi một lời chào đẫm nước mắt của tuyệt vọng, một lời chào chứa đầy yêu thương lẫn hy vọng, một nỗi đau khiến tôi phải chịu đựng và một niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng.

Từ nơi đây, chính tại thế giới này, nơi tôi sống trong đau khổ, tôi viết ra những lời này để vẽ nên một thế giới đang hiện lên trong trí tưởng tượng của tôi, những gì tôi viết ra đây sẽ giống như một lá thư, vì vậy mà hình ảnh tưởng tượng ấy biết đâu sẽ trở thành hiện thực. Từ nơi đây, từ chính thế giới tối tăm này, tôi mơ ước được sống trong một thế giới tươi sáng, thậm chí thế giới ấy vượt ra ngoài chân trời.

Từ nơi đây, bằng lá thư này, tôi tìm đến gõ cửa lương tâm những kẻ khủng bố, những kẻ luôn để nhân tính ngủ say, và để chiến tranh luôn thức tỉnh. Từ nơi đây vang lên lời nói của tôi, từ bầu không khí đẫm mùi chiến tranh này chính là nơi chúng ta đang sống.

Thế giới của tôi thật khác lạ. Thế giới ấy không hề có hận thù, chiến tranh và chủ nghĩa bè phái. Lá cờ của hoàn hảo tung bay trên khắp thế giới của tôi và đoàn kết dưới bầu trời là mặt trăng của thân thiện và mặt trời của tự do. Mỗi lần nhắm mắt lại, tôi mơ về một thế giới nơi có chim bồ câu bay lượn và ánh đèn bừng sáng từ làng mạc ven sườn núi mỗi khi màn đêm buông xuống.

Thế giới của tôi là một giấc mơ, giấc mơ ấy đưa tôi đi du ngoạn trên mọi nẻo đường, trên những con thuyền nơi cảng biển và chu du cùng ánh nắng mặt trời, đắm mình cùng ánh nắng phía chân trời và chạm vào cầu vồng, giấc mơ lại đưa tôi ngao du cùng mặt trăng trên đường trở về từ những xứ sở nơi người dân tưng bừng chào đón lễ hội bằng pháo hoa tỏa hình sao lấp lánh. Đó là một thế giới mà chúng ta tìm thấy nền văn minh, chợ cổ và những ngôi nhà có cửa sổ rực rỡ sắc hoa hồng.

Trong thế giới của tôi, tiếng chuông thánh đường Hồi giáo và chuông nhà thờ cùng gióng lên khúc hát ru, và một ngôi sao duyên dáng tỏa sáng rực rỡ giữa muôn vì sao nhỏ nhảy múa xung quanh mỗi khi đêm về. Đó là một thế giới luôn giang rộng cánh tay của mình cho tất cả mọi người, không hề phân biệt màu da.

Tôi không muốn thế giới của tôi là một nhà máy thuốc súng và tôi không muốn con cái của mình trở thành nạn nhân của sự chia ly. Tôi muốn thế giới này là một nhà máy sản xuất những điều thiện, là nơi cung cấp khoa học, tri thức và văn hóa. Tôi muốn cả thế giới là một chú chim bồ câu mang một cành ô liu trong thế gian đầy bão tố, là một ngọn hải đăng hướng dẫn tàu thuyền cần ẩn náu nơi xa. Tôi muốn nhìn thấy ánh sáng của thế giới trong những đám mây, thấy tiếng cười trong nước mắt.

Tôi muốn thế giới của tôi trường tồn bất diệt, hoành tráng tựa thiên đường cổ tích với những dãy núi trùng điệp và hùng vĩ. Tôi muốn cả thế giới là một xứ sở nơi trẻ em không hề biết đến âu lo, một thế giới yên bình không biết đến bom rơi, đạn nổ hay gươm dao.

Tôi muốn thế giới của tôi trở thành một pháo đài vững chắc, mỗi tảng đá của pháo đài chính là những cánh tay của trẻ em luôn ngẩng cao đầu. Tôi muốn thế giới của tôi luôn kiêu hãnh và hiên ngang, một thế giới bất diệt sẽ khiến cho tôi cảm thấy bình minh đang hé sáng.

Tôi ước mơ tới ngày được sống trong một thế giới nơi bốn mùa đều là mùa xuân, một thế giới rợp màu xanh cây lá, một thế giới đầy sức sống, khoan dung và nhân ái và trung thành, một thế giới nơi trẻ em luôn cố gắng làm điều thiện.

Tôi ước muốn một thế giới không gì sánh bằng, một thế giới nơi mọi người không chỉ có bình đẳng, một thế giới nơi những đỉnh núi là hy vọng, không khí là tình yêu, đất là lòng nhân ái, và nước là lòng vị tha. Tôi muốn có một xứ sở thần tiên để ươm những mầm xanh của lòng nhân hậu, của lòng vị tha, để tạo ra những thế hệ xuất chúng cho một tương lai đầy hứa hẹn như chúng ta hằng mơ ước.

Tôi muốn lòng chung thủy luôn bao trùm trên thế giới của tôi, vì nơi tôi sống đang thiếu đức tính này. Tôi ước mơ được làm chủ một thế giới mà tình yêu trở thành biểu tượng và lòng chung thủy là nền tảng, một thế giới nơi mà cả phản bội lẫn hận thù đều chẳng có ý nghĩa gì.

Tôi không muốn xảy ra các cuộc xung đột giữa người dân trong thế giới của tôi. Tôi muốn mọi người được thống nhất và đoàn kết mãi mãi, mọi người cư xử với Trái đất như một người mẹ ân cần với đứa con mới lọt lòng của mình.

Tôi mong muốn thế giới của tôi đại diện cho những điều tốt lành, thế giới ấy như tươi sáng hơn nhờ những giọt nước, trái cây ngọt ngào, hàng cây rợp bóng, cơn gió ngát hương hoa, khúc hát của dòng sông, mùa xuân trong lành, rạng chiếu rực rỡ, hoàng hôn đỏ rực, những ngôi sao lấp lánh và vầng trăng tròn vành vạnh. Trong thế giới của tôi, bốn mùa trôi qua không ngừng nghỉ để nuôi dưỡng mọi chúng sinh.

Tôi ước muốn thế giới của tôi trở thành một người mẹ thứ hai luôn sưởi ấm tôi bằng tấm lòng tràn đầy tình yêu thương, hy vọng và chở che. Tôi muốn thế giới ấy là nơi mà đau khổ ẩn sâu phía sau những cánh cửa của lãng quên để các chú chim bồ câu của tương lai bay liệng trên bầu trời; một thế giới hội tụ những khoảnh khắc của thiên đường sáng chói; một thế giới quan tâm tới mỗi thế hệ bằng sự dịu dàng, không hề báng bổ hay giận dữ; một thế giới được ru ngủ trên tấm nệm của hy vọng bằng những lời kể về sự bất từ và làm mới những câu chuyện kể ấy bằng các quy tắc của tương lai; một thế giới luôn được quan tâm để không bao giờ tiếc nuối vì tuột mất cơ hội. Đấy là một thế giới mạnh mẽ, cao cả và bất diệt, thế giới ấy cam kết một tương lai huy hoàng và phồn thịnh. Tôi ước muốn thế giới của tôi tựa như một người cha vạm vỡ nhưng hiền lành, một người cha nghiêm khắc nhưng đầy dịu dàng. Hiện nay, chúng tôi đang phải đối mặt với sự chia rẽ và chiến tranh - những hành động cốt để hủy hoại những giấc mơ và ước muốn của chúng tôi.

Mọi người đều có ước mơ về một người bạn mang tên Thế giới, nhưng tôi cảm thấy bạn luôn ấm áp giữa một cơn bão mùa đông, và tôi thấy bạn tựa như mặt trời trong bầu trời âm u mờ mịt. Bạn là thế giới của tôi, là nơi nương tựa ấm áp như lòng mẹ mỗi khi cô quạnh.

Đường phố, quảng trường, các tòa nhà và những đại lộ trong thế giới của tôi sẽ không bị ô nhiễm bằng bê tông cốt thép, người dân không lâm vào cảnh vô gia cư, và không thể phá vỡ nổi sự đoàn kết của cộng đồng. Ngày độc lập sẽ không dẫn đến nỗi thất vọng.

Bạn Thế giới thân mến, tôi thấy bạn giống như một cầu vồng xuất hiện sau những cơn khủng hoảng, trên chiếc cầu vồng ấy không hề có tôn giáo này chinh phục tôn giáo khác, không hề có màu da nào được coi là thượng đẳng. Bạn là một thế giới vượt qua xung đột của con người.

Cuối cùng, tôi muốn chia sẻ với các bạn rằng, lá thư vẽ nên những gì tôi tưởng tượng sắp đến đoạn kết tuy rằng lá thư này không giống như những giấc mơ của tôi: không có hồi kết và sẽ không bao giờ có hồi kết; Vì thế giới của tôi không phải là sao Thổ, sao Kim, sao Thủy hay sao Mộc cho nên đó là một thế giới không có chủ nghĩa bè phái hoặc phân biệt chủng tộc. Thế giới ấy an toàn, ổn định, và được đặc trưng bởi lòng nhân ái và các quyền của con người ở khắp mọi nơi luôn được công nhận.

Chúc bạn mãi trường tồn và gửi bạn những lời chúc cùng mong ước tốt lành!

Sara Jadid

                                                                                         Sara Jadid 

Một công dân – người mơ ước

Các tin đã đưa ngày: