Bức thư đoạt giải nhất Quốc tế - Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 40 (Năm 2011)

10/11/2017

 

Tháng hai, năm 2011

Chuyện của hai làng,

Loài người thân mến, các bạn nhỏ mến yêu của tôi,

Tôi là một cây non bé bỏng sống giữa khu rừng xanh tươi trên một rặng núi cổ xưa. Tôi viết thư này để tâm sự với các bạn một câu chuyện mà tôi đã tận mắt chứng kiến.

Làng Tây nằm trên một bên sườn núi nơi tôi sống, còn sườn núi bên kia là làng Đông. Trước đây, cả hai làng đều rất nghèo. Tất cả những gì họ có được đó là cây xanh trên rặng núi này.

Một ngày kia, trưởng làng Tây tuyên bố ông sẽ lãnh đạo cả làng làm giàu. Ông mời làng Đông cùng tham gia, nhưng không ngờ làng Đông đã từ chối đề nghị của ông. Trưởng làng Tây khinh khỉnh nói: “Đã nghèo lại còn vẽ chuyện.” Nói rồi ông ta giận dỗi bỏ đi.
Toàn bộ dân làng Tây, từ già đến trẻ, từ nam đến nữ tất thảy đều leo núi và bắt đầu lao động vất vả để thực hiện ước mơ làm giàu. Họ thức dậy từ sáng sớm và đến tận tối mịt mới trở về nhà. Họ đốn rất nhiều cây xanh trên sườn núi. Chắc chắn rằng, trước khi trở thành những người giàu có, họ đã phải đốn rất rất nhiều cây. Người dân trong làng phát hiện ra nhiều món hời nếu cứ đốn thật nhiều cây và thu được nhiều tiền. Rủng rỉnh tiền, họ liền sắm tivi, tủ lạnh và máy điều hòa không khí. Ban ngày, làng Tây biến thành một công trường xây dựng nhộn nhịp, nhưng khi đêm đến, ngôi làng trông giống một nghĩa địa. Vì là một cây non đã đâm cành trổ lá nên tôi đã biết rõ những giọt nước mắt nhỏ bé đầu tiên. Tôi cảm thấy trái tim mình tan vỡ.

Làng Tây giàu có bắt đầu khinh bỉ làng Đông.

Tuy vậy, trưởng làng Đông vẫn bình tĩnh. Ông kiên nhẫn giải thích cho những người dân làng mình vốn không hiểu hết sự việc: “Rừng là tài sản của mọi thế hệ chúng ta từ tổ tiên cho đến cháu chắt của chúng ta. Vì lợi ích của con cháu chúng ta, chúng ta không cần đọ cây với làng Tây. Chúng ta sẽ không chặt phá cây xanh. Thay vào đó, chúng ta cần phải trồng nhiều cây hơn. Họ đốn bao nhiêu cây thì chúng ta sẽ trồng bù lại bấy nhiêu.” Khi nghe những lời nói ấy vang lên, tôi đã khóc một lần nữa, những giọt nước mắt biết ơn.

Trưởng làng Đông đã làm đúng như ông nói. Ông đã lãnh đạo dân làng mình mình trồng cây xanh trên mọi khoảng đất trống. Khi tôi lớn lên ngày một cao hơn, từ độ cao của
chiếc lá trên ngọn cây, tôi nhìn xuống để xem sườn núi bên làng Tây nay đã trơ trụi không còn màu xanh của cây lá, thậm chí không còn lấy một ngọn cỏ. Trong khi đó, sườn núi bên làng Đông mới thật đẹp làm sao. Đó là một sườn núi xanh rờn với dòng nước suối trong suốt và đích thực trở thành một chốn thần tiên.

Mùa hè năm đó tiết trời vô cùng nóng nực, ánh nắng mặt trời như thiêu đốt trái đất. Máy điều hòa không khí của tất thảy các nhà ở làng Tây đều được bật hết cỡ, dân làng thì giam mình trong nhà. Trong khi đó, ở làng Đông, dân làng thư giãn dưới những tán cây lớn tỏa bóng mát, mỗi người phe phảy một chiếc quạt trên tay, rộn rã truyện trò và cười đùa. Trẻ em chơi trò trốn tìm, tiếng cười của các em rộn vang khắp cả ngôi làng và toàn khu rừng. Tôi rưng rưng nước mắt lần thứ ba. Nhưng lần này, tôi khóc vì vui mừng khôn xiết.
Theo thông lệ, cứ cuối mỗi chuỗi ngày nóng nực thường xuất hiện bão. Kết thúc đợt nóng ấy trời mưa to. Buổi tối hôm ấy, tôi linh cảm được về ngày tận số của làng Tây. Đất phía dưới rễ của cây tôi bắt đầu sụt và tôi nhận thấy đá lở cuồn cuộn rơi xuống sườn núi phía Tây. Bầu trời tối đen trút mưa không ngớt. Tới nửa đêm, toàn bộ khu rừng chìm trong bầu không khí im lặng đầy chết chóc. Bỗng, tiếng khóc kêu cứu vang lên từ làng Tây khiến tôi bừng tỉnh. Tôi bàng hoàng trước cơn ác mộng tồi tệ nhất của tôi đã trở thành hiện thực!
Đó là một trận lở đất khủng khiếp.

Bùn đá cuốn thành dòng ào ào như thác chảy xiết về làng Tây. Trong chốc lát, ngôi làng biến thành địa ngục của trần gian. Những ngôi nhà xinh xắn nay nát vụn tan tành, đường sá vừa mới mở bị phá hủy, nhiều người bị chết vùi dưới bùn và đống đổ nát.

Tôi đưa mắt nhìn sang sườn núi bên kia xem làng Đông thì thấy bên đó vẫn yên bình.
Sáng hôm sau, ngay khi ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện trên đống đổ nát, dân làng Đông kéo đến trợ giúp làng Tây. Vất vả lắm họ mới kéo được trưởng làng Tây ra khỏi đống bùn khổng lồ. Họ nghe ông thều thào trong hơi thở cuối cùng: “Tất cả đều do lỗi của tôi… cây rừng mất sạch cả rồi…” Nói xong, ông gục đầu xuống tắt thở. Đó là những lời trăng trối của ông đối với dân làng Tây. Trưởng làng Đông tuyên bố trước những người sống sót và cả số người cứu hộ đang tập trung tại hiện trường: “Điều có ý nghĩa sống còn đó là chúng ta phải bảo vệ  rừng. Đừng bao giờ chỉ vì muốn kiếm tiền mà chúng ta lại chặt đốn cây rừng một cách tùy tiện.”

Những năm tiếp sau đó, dân làng Tây không còn chặt và bán cây, họ bắt đầu học hỏi từ dân làng Đông. Đầu tiên họ cùng làm việc với nhau để bảo vệ môi trường bằng cách trồng cây. Trong quá trình xây dựng lại làng và tái trồng rừng,  người dân làng Tây đã dần dần hiểu được cách họ phải làm để bảo vệ rừng và thiên nhiên. Bằng hành động bảo vệ môi trường và thải ra lượng khí carbon ít hơn, họ đã đặt từng bước thận trọng trên một con đường mới nhưng theo cách truyền thống để tiến dần tới sự giàu có. Chẳng mấy chốc, dân làng Tây một lần nữa đạt được tăng trưởng thịnh vượng, và lần này cuộc sống lành mạnh hơn, hạnh phúc hơn.

Kể từ đó, cuộc sống hai làng ngày một sung túc và cảnh quan được tô điểm bằng cây cối xanh tươi, hoa nở rộ còn chim chóc hót vang khắp mọi nơi. Hai làng trở thành điểm danh lam thắng cảnh được khắp nơi biết đến. Nhiều khách du lịch thân thiện với môi trường được mời về tận dãy núi nơi tôi sống, và một vài người trong số đó cảm thấy khó lòng rời bước khỏi hai làng và khu rừng yên bình.

Đây là phần kết của câu chuyện tôi kể. Các bạn loài người thân mến của tôi ơi, mong ước của tôi cũng là điều muốn nói với các bạn rằng, bảo tồn rừng chính là bảo vệ Trái đất, ngôi nhà của cả tôi và các bạn, hãy vì lợi ích tương lai của tất cả chúng ta. Phá rừng bằng cách chặt đốn cây cuối cùng chỉ mang lại thảm họa, không chỉ đối với cá nhân tôi, mà còn đối với tất cả các bạn đấy.

Người bạn đích thực của các bạn

Một cây non luôn sẵn sàng chăm sóc cho nhân loại.

 

Wang Sa, Trung Quốc

 

Các tin đã đưa ngày: